Liệu pháp Phản hồi Then chốt

Bởi

Mô tả chung

Mục đích của Liệu pháp Phản hồi Then chốt (Pivotal Response Treatment – PRT) là nhằm vào những khía cạnh then chốt có ảnh hưởng quan trọng đến sự phát triển của nhiều kỹ năng khác. Phương pháp này tập trung vào việc tạo ra các tình huống khuyến khích học tập và dạy trẻ các kỹ năng trong môi trường tự nhiên và giúp trẻ chủ động tương tác với người khác.

Thông tin cơ bản

PRT được chứng minh là có hiệu quả đối với những trẻ:

  • Tuổi từ 3-9 tuổi
  • Được chẩn đoán tự kỷ
  • Những trẻ cần cải thiện các kỹ năng giao tiếp, tương tác và kỹ năng chơi.

Mô tả cụ thể

Giống như các Chiến lược Giảng dạy Tự nhiên (Naturalistic Teaching Strategies), Liệu pháp Phản hồi Then chốt nhằm mục đích dạy cho trẻ phản ứng lại với các tình huống giảng dạy đa dạng trong chính môi trường tự nhiên của chúng, và dần trở nên chủ động hơn mà không cần phải hướng dẫn, gợi ý. Có rất nhiều khía cạnh then chốt được hướng tới trong PRT, trong đó một số khía cạnh điển hình bao gồm: động lực, tự chủ động, tự quản lý, và phản ứng lại với các gợi ý.

  • Động lực có thể được cải thiện bằng cách tăng cơ hội lựa chọn cho trẻ, làm cho các tài liệu học tập có ý nghĩa hơn bằng việc tạo ra mối quan hệ trực tiếp giữa hành vi mục tiêu và tác nhân củng cố, kết hợp cả những nhiệm vụ mới và những nhiệm vụ trẻ đã thuần thục trong cùng một ngày và củng cố với mức độ vừa phải (không ai trong chúng ta có thể thực hiện một các hoàn hảo các nhiệm vụ mới cả!)
  • Tự chủ động là việc dạy trẻ chủ động với các hoạt động trong cuộc sống để chúng trở nên độc lập hơn.
  • Tự quản lý nhằm dạy trẻ kiểm soát hành vi của chính mình bằng cách theo dõi những tiến bộ của chúng và đánh giá tính hiệu quả của các tác nhân củng cố.
  • Phản ứng lại với các gợi ý là việc dạy trẻ phản ứng với những lời nói khác nhau của người khác, hoặc phản ứng với các đồ vật khác nhau.

Ví dụ

Cô Tanaka để ý thấy rằng con trai cô là Hideki gặp khó khăn trong việc đưa ra câu hỏi về những đồ vật mới mà cậu bé thích. Cô quyết định rằng cô sẽ dạy con cách đưa ra những câu hỏi, ví dụ như câu “Đó là cái gì vậy?”. Cô biết rằng Hideki rất thích những quyển sách về tàu hỏa, vì vậy cô mua một số cuốn sách pop-up (loại sách dựng hình nổi 3D) về chủ đề này. Cô muốn tạo ra một môi trường khuyến khích cậu bé học hỏi.
Cô ngồi cạnh cậu bé và nhìn vào trong túi đựng sách. Cô mớm lời cho Hideki nói “Đó là cái gì vậy?” và cô trả lời: “Đây là một quyển sách về tàu hỏa.” Cô lôi quyển sách ra, mở sách và cho cậu bé ngắm những chiếc tàu. Hai mẹ con cùng xem quyển sách và bình luận về những chiếc tàu. Ngoài ra cô còn giúp cậu bé đưa ra bình luận về những thứ khác mà cậu bé thích.
Hai mẹ con xem xong cuốn sách và đặt sang một bên. Cô Tanaka nhìn vào túi lần nữa và mớm lời cho con bằng cách nói “Đó là cái gì vậy?”. Cô lại tiếp tục lặp lại như lần trước, và dùng những cuốn sách để chia sẻ với con về sở thích của cậu bé và dậy cậu cách đưa ra nhận xét. Cuối cùng, cô chỉ còn lại một quyển sách trong túi. Sau khi cô nhìn vào túi, cô quay sang nhìn con trai, chờ đợi. Sau hai giây, Hideki nói: “Đó là cái gì vậy?”. Cô Tanaka cảm thấy vô cùng sung sướng! Cô tặng cậu bé quyển sách và ngồi xem sách cùng con một cách rất chăm chú.

Nhóm Dịch CLB RUBIC

Nguồn: A Parent’s Guide to Evidence-Based Practice and Autism

Bạn cũng có thể thích

Chat hỗ trợ
Chat ngay