Một số hiểu lầm về tự kỷ

Bởi

12 năm trước, chúng tôi đang ở trong một phòng khám địa phương tại một ngôi làng nhỏ ở Anh, nơi chúng tôi vừa chuyển tới. Tôi đang cố gắng giải thích cho nhân viên tiếp tân tai sao đứa con trai 3 tuổi của tôi lại liên tục đi lại trong phòng, sờ vào mỗi chiếc ghế mà nó đi qua, bất kể chiếc ghế đó có trống hay không, và hiển nhiền làm phiền những bệnh nhân ngồi trên những chiếc ghế đó. Chúng tôi đã chờ đợi gần một tiếng đồng hồ để gặp bác sĩ. “Con tôi mắc chứng tự kỷ, nó không thể chờ đợi thêm được nữa,” tôi nói. “À, nếu nó là một nghệ sĩ (artistic), hãy cho nó vẽ tranh. Bút màu đây,” cô ta vừa đi vừa lẩm bẩm về những đứa trẻ hư và rằng bố mẹ chúng thật thiếu kiên nhẫn

Hiểu lầm thứ 1: The Rain Man Myth – Có phải tất cả những người tự kỷ đều có tài năng xuất chúng?
Trong bộ phim Rain Man, Dustin Hoffman đóng vai Raymond, một người đàn ông mắc chứng tự kỷ. Anh và người em trai của mình (Tom Cruise đóng) đã có một cuộc phiêu lưu cùng nhau. Raymond có khả năng đặc biệt với các chữ số. Em trai của Raymond phát hiện ra điều đó và mang anh tới Las Vegas để đánh bạc và thắng một số tiền lớn.

Đúng là có một số mắc tự kỷ có tài năng xuất chúng. Chúng ta cũng thường gặp những người với  “bệnh án” không ổn định, trong đó có những lĩnh vực họ tỏ ra rất xuất sắc nhưng lại rất kém trong những lĩnh vực khác. Nhiều năm trước tôi làm việc với một chàng thanh niên với trí nhớ siêu phàm và là một người rất say mê thể thao. Vào ngày đầu tiên tôi đi làm ở Bệnh viện Fairview, anh ta đến chỗ tôi và nói: “Tôi đã từng là một người đưa tin thể thao. Tôi có thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của anh về thể thao” Anh ta đã ghi nhớ tất cả các số liệu liên quan tới Giải Vô Địch Thế Giới trong vòng hai thập kỉ trước. Chúng thôi nói chuyện về thể thao và tôi thấy anh ta hơi kì quặc. Trong một vài phút đầu tôi thấy thích thú với việc anh ta cũng làm việc ở đây, nghĩ rằng anh ta hẳn phải là một người rất nhiệt tình để có thể từ bỏ công việc ở đài truyền hình và đến làm ở bệnh viện này.Sau đó tôi nhìn xuống danh sách của mình và nhân ra anh ta đã từng là một trong những học sinh của tôi trong lớp kĩ năng sống. Anh ta chắc chắn có một tài năng đặc biệt với những số liệu về thể thao, nhưng lại chưa thể học cách tự mặc quần áo hoặc tự thắt dây giầy.

Có phải tất cả những người mắc tự kỷ đều là thiên tài, là một Thomas Jefferson tương lai?

Đúng là có những người mắc tự kỷ là những thiên tài, nhưng không phải tất cả. Người ta cho rằng Thomas Jefferson có những biểu hiện Asperger’s, theo chẩn đoán hiên đại. Những cá nhân khác như Beethoven, Issac Newton, và Einstein đều được nhắc đến như  những người nổi tiếng có khả năng được chuẩn đoán trong rối loạn phổ tự kỷ. Tuy nhiên, với mỗi một người tự kỷ có khả năng thiên tài thì lại có rất nhiều người khác cũng chỉ bình thường như chúng ta thôi

Hiểu lầm thứ 2: Tất cả những ai mắc tự kỷ đều bị thiểu năng trí tuệ

Trước tiên, bởi vì bản chất của tự kỷ, rất khó để khẳng định mức độ nhận thức của người mắc chứng này. Rất nhiều người có tự kỷ đã nói rằng các giác quan của họ bị quá tải. Một số hoặc tất cả những giác quan của họ nhạy cảm hơn tới 100 lần so với người bình thường, và vì thế họ tiếp nhận môi trường theo cách khác với mọi người. Những người tự kỷ không thể nói, nhưng đã học viết hoặc đánh máy, cũng giải thích những khó khăn họ gặp phải khi điều khiển các cử động của cơ thể, ví dụ như khi gửi những tín hiệu tới các cơ – cũng giống như những người bị tai biến. Trong cuốn sách The Mind Tre, Tito Rajarshi Mukhopadhyay giải thích, “Chính tôi đã thử nghiệm với bản thân mình rằng khi tôi ra lệnh cho tay của mình nhặt một cái bút chì lên, tôi không thể làm điều đó. Tôi nhớ rằng cách đây rất lâu khi tôi ra lệnh cho cơ môi cử động, tôi cũng không thể làm được.”

Hiểu lầm thứ 3: Tất cả những ai có một biểu hiện của tự kỷ thì đều mắc tự kỷ

Nếu một người có một hay hai biểu hiện của tự kỷ, điều đó không nhất thiết nghĩa là người đó mắc tự kỷ. Số lượng và mức độ của những biểu hiện trong hành vi ở các mặt tương tác xã hội, giao tiếp, và hành vi đặc trưng hay lặp đi lặp lại mới là điều đáng chú ý. Đó là lí do vì sao việc tham vấn một người có chuyên môn và hiểu rõ về tự kỷ là rất quan trọng

Hiểu lầm thứ 4: Những người bị tự kỷ không có cảm xúc và không muốn gắn bó những người khác

Đúng là rất nhiều người mắc tự kỷ thể hiện cảm xúc của họ theo một cách khác người bình thường. Tuy nhiên, chỉ bởi vì một người không thể hiện cảm xúc của mình theo cách chúng ta thường thấy không có nghĩa là họ không có cảm xúc. Chỉ cần đọc những tự truyện viết bởi những người mắc tự kỷ, ta sẽ nhận ra rằng có nhiều người thể hiện cảm xúc một cách khác biệt (Nobody Nowhere bởi Donna Williams) hoặc hoàn toàn không có khả năng thể hiện cảm xúc bởi vì họ không điều khiển được cơ hoặc vận động của mình (The Mind Tree bởi Tito Rajarshi Mukhopadhyay)

Có một điều rõ ràng khi đọc sách viết bởi những người mắc tự kỷ (Your life is not a label bởi Jerry Newport; Pretending to be Normal bởi Liane Holliday Willey) rằng họ có thể tạo sự gắn bó với những người khác, và đã làm như vậy. Một số người mắc tự kỷ hẹn hò, kết hôn, và có con cái, giống như chúng ta. Có lẽ họ không thể hiện cảm xúc nhiều như những người khác, nhưng điều đó không có nghĩa rằng họ không thể gắn bó với người khác.

Nguồn: Sưu tầm – clbrubic.wordpress.com

Bạn cũng có thể thích

Chat hỗ trợ
Chat ngay