RDI là gì

Bởi

RDI là chương trình dành cho cha mẹ mà các việc cần làm là chơi / chia sẻ những gì con đang quan tâm đồng thời giúp con biết chia sẻ những việc vừa sức với con cùng cha mẹ trong sinh hoạt hằng ngày chứ chẳng là gì khác. Cho nên cũng tùy vào cha mẹ mà RDI được làm đúng hay sai, giúp / không giúp được con…

“Muốn con biết phải trái trong gia đình và xã hội thì cần dành thời gian chia sẻ / nói chuyện được với con và áp dụng kỹ thuật cẩn thận với mọi tình huống + tình cảm , cùng máu mủ cha me sẳn có  = làm được.”  Nghe giảng giải như trên mãi … nhiều Cha Mẹ muốn  “mù  tai ,  điếc mắt” vì họ phải đâu là nhà giáo dục hay là một cô nuôi trẻ !

Dùng lời đe dọa hoặc lấy quyền làm cha mẹ la cho nó sợ , nó chỉ sợ trong lúc đó ..sau đó cũng y vậy, vì nó chẳng có gì chung / chia sẻ / tin tưởng ở người cha /mẹ đó. Từ đó nó không phân biệt giữa cha mẹ với những người thân, cô thầy , người quen, người lạ, ..có gì khác nhau.  Người được thuê dạy dỗ chăm sóc / bà con… không sinh ra nó ..cho nên cũng không mong chờ gì nhiều ( đừng trách ai)= chính những giờ phút cha mẹ mang lại cho con! RDI cũng không phải là làm cho con học thật giỏi hoặc cứ khen tặng nó ngoan / đẹp / thông minh/  nhìn nó hài lòng/ hãnh diện về nó trước mọi người …khi nó tốt đẹp một lúc nào đó!

Một người mẹ bồng con lên ..hôn vài cái trong lúc bà ta đang nghĩ về đưá con còn lại / một người bố đặt con ngồi vào lòng mình trong khi đầu óc ông ấy đang thả vào 1 tập truện trên tay….v.v. Vậy mới có những đứa con làm cho cha mẹ chúng khó hiểu: kêu nó thì lúc có / lúc không trả lời hay cũng chẳng nhìn vào mặt bố mẹ nó , chạy đến bố mẹ nó gì cả . Có đứa gặp một con côn trùng bò đến gần thì hét to sợ hãi , nó kêu cứu : Cô / chú ..ơi ! Con sợ quá ! Con gì vậy ? Trong khi ấy bố mẹ nó đang ngồi gần nó ngay trong phòng ấy chứ không phải ở tận ngoài sân hay trong bếp như cái cô/chú gì đấy …!

Một buổi đi chơi cùng bố mẹ dù đi xa đi gần , đứa con cứ vụt chạy khỏi bàn tay / tầm bảo vệ của bố mẹ nó ..chẳng cần biết bố mẹ có thái độ , cảm xúc thế nào … ít ra là trên nét mặt họ có gì khác lạ..  Không bố thì mẹ, họ lắc đầu chán nản , mặt thì hằm hằm nhìn đứa con hư của chính mình , rồi nhìn người vơ/ chồng mình mà tự xấu hổ / tự trách nhau trong thâm tâm rằng : anh/ cô này chẳng giáo dục con cho tốt !!! Về cả hai phía: nó và bố mẹ , chẳng có phía nào hiểu tại sao phía kia không làm/ theo cái ta muốn , cái ta mong đợi ,hy vọng ở phía kia !? Bố mẹ nó sống nhiều hơn nó thế mà còn chưa hiểu nó , nói chi đến nó..vài cái tuổi !

Đứa con bị té xe đạp nát đầu gối , khóc mướt và kêu : “Bố ơi , đau quá!”

Khi người bố đến gần nó liền đẩy ông ra và quay mặt chổ khác rồi nhìn xuống vết thương của mình, nó kêu khóc tiếp : “Bố ơi ! Con đau quá Bố ơi !”. Ông Bố lại bảo : “ Thằng này kì lạ , đẩy bố ra rồi lại kêu bố là sao .Phức tạp quá ! Mè nheo vô cớ !” Rồi ông bố ấy đứng lên và lùi ra chổ khác , ông kêu cô giúp việc ra : “Cô này, hỏi xem nó muốn gì . Kêu mẹ nó ra xem nó thế nào!” Cô ta chạy đến với đứa bé , chưa hỏi kịp một lời : “ Không , đi ra ! Bố đâu ..bố đâu ? Mẹ đâu , mẹ ơi !”

Ông bố trợn mắt và hơi lớn tiếng với nó : “Con hư quá ! Bố không thương con nữa ! Nín chưa ? Mai mốt bố không mua đồ chơi cho con nữa , không cho con đi chơi nữa !” Đứa nhỏ ngạc nhiên nhìn bố nó một cái nhìn không hiểu trong 2 giây rồi nó quay đi chổ khác . Nó khóc nhỏ hơn một chút nhưng trông nó buồn hơn lúc đầu vô cùng , mắt nó nhìn vô hồn ..không chớp… về phía ngược lại nơi có bố nó . Một lát sau nó hết khóc , cô giúp việc vào báo : “ Ông ơi, nó nín rồi! Nhưng chưa xức thuốc.” . Ông bố lại được dịp nói : “ Mai mốt đừng thèm dỗ nó ! Hư quá ! Mẹ nó chìu nó riết ! ” Đứa bé đã nghe tất cả những gì ông nói .

Ông bố ấy chưa biết dùng những gì trời đã tặng cho ông để yêu thương con ông đúng! Bởi thế con ông không biết cách để làm cho ông biết con cần một người “ Bố” như thế nào ! Một người bố như thế nào để khi con gọi “Bố” thì con sẽ hạnh phúc đón nhận sự yêu thương chăm sóc của ông ta .

Ông ấy không thể nói dược: “ Con đau gối lắm , bố biết ! Lần sau con đạp cẩn thận hơn sẽ không bị té ! Bố giúp con đứng lên nhé ! Để bố xem vết thương ! Con đẩy bố ra bố buồn đó..” Và ông cũng không có những cử chỉ yêu thương , bảo vệ hay nâng đỡ con : bế con lên ; ôm chặt nó vào lòng trong vòng tay cứng cỏi của người cha để nó cảm nhận được sự khác biệt so với sự dịu dàng bao la của người mẹ thế nào ; vỗ về vào vai nó hoặc xoa quanh chổ đau cho nó…

Ngược lại, ông xác nhận con ông là hư hỏng, khác người , không cần ông ,..không thương yêu ông – trong khi ông là người kiếm tiền nuôi nó , ông là cha nó đầy uy quyền mà nó còn không sợ , ông chở nó đi học , mua đồ chơi cho nó đều đều v.v

Đứa bé đó chắc chắn trưởng thành trong một tâm sinh lí bất ổn. Nó chẳng biết gì về tình thương yêu , sẻ chia cha/con ..để sau này nó sẽ là một người cha tốt của con nó cả! Nó sẽ hoặc sẽ rất ủy mị , yếu đuối trong cuộc sống đến độ một chuyện gì nhỏ nhặt nó cũng cuốn quít lên và đỗ lỗi và phán quyết tùy hứng và không khó tin nếu nó hay khóc và kể lể than phiền những việc riêng tư của nó cho tất cả mọi người . Đấy là cái lô bịch củ một nam nhi! ;  hoặc nó sẽ rất khô khan vụng về trong việc mang tình thương yêu đến cho người khác – cho chính cha mẹ anh em ruột của nó cũng nên.

Có một người mẹ : “ Con tôi có giọng nói ngọng mà lại hay hỏi lung tung , khó nghe chết đi được ! Chị ( bạn) có nghe nó đang nói gì không?” Người bạn: “ Tôi có phải là mẹ nó đâu mà hiểu nó nói gì !” Mẹ: “ tôi chịu , chỉ có bố nó và bà nó mới biết nó nói gì !”Đến lúc nào đó, Bà ra đi , Bố công tác thì Mẹ để vào đâu khi con cần hỏi mẹ điều gì , cần mẹ đưa đi ra ngoài , cần mẹ giúp vào tuổi dậy thì, ..?

Một bé trai không làm sao ráp được một khối xe gỗ, nó ơi hỡi to lên:  “ xe này ráp khó quá , con ráp không được !” Rồi nó ngước lên nhìn quanh phòng và thấy bố nó. Nhìn bố vài giây ..nhưng bố nó nag đọc báo nên cũng chẳng nghe nó nói gì lúc nãy. Nó chẳng nhờ bố thêm nhưng chạy đi tìm người khác- không vì nó hiểu : “chắc bố mệt bố không giúp và chơi cùng nó được lúc này !” ( Nó biết chẳng có cơ hội với người bố ấy .) Nó tìm được bà cô giúp nó ráp xe ..rồi bà ấy ì à ì ạch đẩy đẩy chiếc xe từ từ về phía nó , nó cười và nói: “cám ơn bà cô. Ah ! Xe đẹp quá!” . Bà cô nói: “ giỏi! Con chơi đi!” và bà ấy đi chổ khác . Nó cầm xe chạy khắp phòng và chơi một mình . Khi Mẹ nó về: “ Mẹ ơi con có xe đẹp quá mẹ ơi !”  Mẹ: “ ôi xe đẹp thiệt , thích quá! Con ngồi chổ nào trong xe? Mẹ muốn con chở mẹ đi chơi lắm!” Và bà ngồi xuống bằng với nó, nhìn vào mắt nó , cười âu yếm ,chờ đợi .  Đứa bé lăng xăng quanh cái xe và nói cười chỉ chỏ với Mẹ nó …rồi nó nhìn mẹ, ôm hôn mẹ .

Một ông bố đã già và bệnh nặng, quanh ông chỉ thấy bà giúp việc ngày ngày cho ăn và thay đồ cho ông. Ong có 6 người con nam/ nữ đủ cả , mà hầu như ngày nào họ cũng đi qua đi lại căn phòng của ông. Họ xem tivi, chơi đàn, đọc sách, hẹn hò bạn bè v.v.  rất vô tư.  Đứa nào giỏi lắm thì vào chào hỏi ông cho có mặt vì cho rằng ông chắc chỉ cần như thế. Ong muốn gì , họ chìu cái ấy . Nhưng chưa bao giờ họ đích thân lau cặp mắt ghèn giùm ông, cài cái nut áo cho ngay lại giùm ông hoặc chải lại mái tóc lộn xộn giùm ông …Lạ ! Biết được ngày xưa ông cũng chỉ qua loa với con ông y như thế . Vai vế, dạ thưa đâu ra đó ..con ông đều nghe lời ông và tôn thờ ông vì ông là cha ! Họ học hành làm ăn khấm khá không ngoài mong đợi của cha.  Nhưng chẳng có người con nào chia sẻ với ông tình cảm hôn nhân / khó khăn trong cuộc sống/ quyết định sự nghiệp …khi gặp khó khăn v.v.. Ngày xưa ông không chấp nhận những việc liên quan đến con là của đấng nam nhi trượng phu …nên chỉ có vợ ông sống với các con ông , còn ông đôi lúc mãi vui với những thú vui bên ngoài  với bổn phận đem tiền về cho gia đình là xong. Chưa bao giờ ông đưa con ông đi khám bệnh cùng vợ; chưa bao giờ ông đỡ vợ ông dậy khi bà ốm nặng. Thì là ..thế!

 

RDI gắn kết sự yêu thương giữa cha mẹ và con cái từ trong tủy trong xương.

RDI không dễ chút nào với những gì cha mẹ cần đảm nhiệm trong cuộc sống hàng ngày : cơm áo, gạo tiền , sức khỏe, sinh hoạt, giải trí, đam mê, cá nhân chủ nghĩa .,.,.

RDI không khó chút nào đối với những cha mẹ quyết tâm hiểu cho bằng được con mình/ mình cần gì ở nhau.

RDI không thể đi đến đâu nếu cha mẹ vẫn còn quan niệm con cái mình chỉ cần dược vui chơi, học hành ,sinh hoạt cùng bạn bè trang lứa là chúng lớn không lành mạnh .

RDI sẽ chẳng giúp gì được cho con cái và cha mẹ nếu chính cha mẹ là người không muốn đích thân làm việc với con.

RDI càng như đôi đũa lệch nếu cha mẹ cứ trông chờ con mình cư xử , giao tiếp đúng đắn  hơn bằng cách hy vọng vào sự nổ lực từ chỉ mỗi “ Mẹ nó” , mỗi “ Bố nó” !

RDI chỉ cần một phần trăm số thời gian cha mẹ dành cho những việc khác để chia sẻ với con hằng ngày !

Trích từ một số tài liệu RDI family .

Nguồn: tranvancong

 

Bạn cũng có thể thích

Chat hỗ trợ
Chat ngay