Trò chơi: Các trò ứng phó với nguy hiểm 1

Bởi

Chơi về những tình huống nguy hiểm cần ứng phó
Khi trẻ chơi, trò chơi có thể mang bất cứ cảm xúc nào như sợ hãi, giận dữ hay lo lắng. Những trò chơi thường được xen lẫn bởi những chuỗi cười – nhưng cả những tiếng gầm đầy kịch tính, những lời đe dọa chế diễu, và cả giả vờ buồn. Một trong nhiều lý do trẻ chơi đóng kịch là để chuẩn bị đón nhận những đe dọa trong cuộc sống thực và trẻ luôn sẵn có hứng thú chơi diễn lại những tình huống đó. Người lớn thường không đánh giá đúng mức độ trẻ bị thu hút vào những tình huống kịch tính cao và thường tạo ra những trò chơi tẻ nhạt hơn so với những trò trẻ tự nghĩ ra. Với trẻ nhỏ, một đe dọa, một tình huống kịch tính thường hay xảy ra là phải rời xa cha mẹ – đây sẽ là một một yếu tố cơ bản để tạo ra trò chơi. Khi sáng tạo ra các trò chơi, tôi thường lấy những tình huống từ cuộc sống thực vì tôi biết nhiều trẻ sẽ hứng thú được diễn lại những tình huống này nếu đó rõ ràng chỉ là trò chơi, không phải là thật. Tôi thường coi những trò chơi này là trò chơi Ứng phó với nguy hiểm. Tuy nhiên, bạn cần nhớ là trẻ tự kỷ có thể không chịu đựng được những cảm xúc mạnh trong thời gian dài, chúng có thể bị quá tải, và trẻ tự kỷ rất dễ quên rằng đây chỉ là một trò chơi chứ không phải tình huống thật. Để tạo ra những trò chơi ứng phó với nguy hiểm – là những tình huống nguy hiểm để trẻ thực hành và học cách ứng phó – là cả một nghệ thuật cân đối các yếu tố. Tuy vậy, khi bạn đã biết cân đối mọi thứ, thì đây thường là những trò chơi cực kỳ ưa thích của trẻ.

Mẹ ơi!
Đầu tiên hãy thử tình huống mẹ phải xa trẻ . Trong cuộc sống, việc mẹ biến mất và nếu trẻ không thể gọi mẹ được thì chẳng có cách nào khiến mẹ quay lại. Đây là một tình huống không vui và là bối cảnh tốt cho trò Sơ tán khẩn cấp. Trong trò chơi gọi, mẹ sẽ đi và trẻ sẽ gọi mẹ trở lại.  Mẹ lập tức quay trở lại và mọi việc lại ổn! Trò này có thể được chơi theo nhiều cách khác nhau. Đây thường là trò chơi được ưa thích và tôi tin rằng đó là vì gọi được bố mẹ quay lại rất có ý nghĩa với những trẻ chưa biết làm việc này.

Gọi Mẹ hay Cha

Trong video clip gọi cha mẹ này, đứa trẻ vẫn thích trò này ngay cả khi cậu đã biết cách gọi cha mẹ lâu rồi. Ngồi trong xích đu Ikea và gọi bố mẹ là một trong những trò tôi dạy trẻ đến khám ở chỗ tôi và sau đó chúng cứ đòi chơi nữa mãi nên tôi phải tìm ra cách để có thể dạy trẻ về ngôn ngữ thông qua trò chơi.  Clip dưới đây minh họa cách chơi trò này và ban đầu, cả cha lẫn mẹ (hay một trong hai người và tôi) chơi trò gọi và trẻ chỉ theo dõi mà thôi.

Lời thoại trong trò chơi
Clip trên có một số lời thoại: người thứ nhất gọi “Mẹ ơi, mẹ ở đâu?” Mẹ trả lời “Mẹ ở đây!” Đứa trẻ  được quay tròn trong xích đu và mẹ nói “Xin chào!”. Chúng tôi đã chơi trò này nhiều kiểu khi thì cha mẹ trốn sau cửa, khi thì dưới chăn,  nấp sau đồ đạc – Cha mẹ trốn ở đâu không quan trọng,  điểm chính là chúng ta giúp trẻ gọi và sau đó bố mẹ trả lời, để trẻ biết bố mẹ đang ở đâu. Khi trẻ tìm được, bố mẹ nói “Xin chào!”. Đôi khi, bố mẹ sẽ bước ra từ  sau cửa và ôm hôn con.

Chúng ta không cố định một từ cụ thể nào để gọi mà chọn một giai điệu nhất định, như vậy trẻ sẽ dễ học được cách gọi hơn. “Me..e..ẹ–ơi!”, chúng ta nói và kéo dài nguyên âm ra. Ta cũng gọi hỏi mẹ đang ở đâu với một giai điệu nhất định. “Me.e..ẹ ơiiiii, Mẹ đa.a.ng ở đâu?” Trẻ không những hứng thú với việc gọi những người mình yêu quý, mà còn thích thú học những giai điệu đó. Thực ra có vài giai điệu để gọi nhưng tôi khuyến khích bạn chỉ sử dụng một giai điệu khi bắt đầu để con bạn có thể học được. Trong một bài có liên quan, tôi khuyến khích cha mẹ sử dụng những từ ngữ có giai điệu đặc biệt. Hãy cường điệu giai điệu đó lên và lặp đi lặp lại. Điều này sẽ giúp tất cả trẻ tập trung, lắng nghe, hiểu và bắt chước làm theo. Thậm chí người lớn thường sẽ lặp lại những cụm từ hay câu khi chúng được nói theo cách thú vị. Đây là lý do vì sao một số cụm từ được mọi người bắt chước và nhân rộng như “Ầu men” trong Thủy thủ Popeye. Với cả những trẻ chưa biết nói và những trẻ mới học nói, từ ngữ  và cụm từ được nói theo một giai điệu thống nhất thì sẽ dễ thuộc hơn.

Ta cũng có thể gọi những thứ bị mất theo một giai điệu và trẻ dường như cũng thích điều này. “Bút ơiiiii, mày ở đâuuu?” tôi đã gọi như vậy khi tìm chiếc bút chì màu vào ngày hôm sau. Đứa trẻ muốn vẽ cùng tôi cũng gọi tìm chiếc bút chì và tỏ ra khá kiên nhẫn khi tôi tìm. Cậu hiểu rằng chúng tôi sắp vẽ ngay cả khi cậu chưa hiểu nhiều từ.

Khi trẻ biết gọi, trẻ có thể sẽ bớt hành vi
Nếu trẻ biết gọi cha mẹ thay vì gào khóc thì quả là hay. Gọi cha mẹ nếu so với giật tóc chị để mẹ chạy tới chắc chắn là tốt hơn. Một ưu điểm nữa của việc dạy trẻ chơi trò gọi là nhiều trẻ cũng sẽ học được cách đáp lại khi được gọi. Tôi vẫn nhớ cậu bé Bradley, cậu có thể ngồi rất yên lặng ở nơi không thích hợp nhất trong căn nhà quê cũ kỹ to lớn của cậu.  Khi cậu ngồi yên lặng trong tủ trên gác, như thỉnh thoảng cậu vẫn làm, thì gọi cậu chẳng ăn thua và phải mãi mới có thể tìm thấy cậu. Tất cả đã thay đổi sau khi chúng tôi chơi trò gọi, thỉnh thoảng mẹ hoặc anh em trai của cậu sẽ trốn, tôi và cậu sẽ gọi và họ sẽ trả lời “Ở đây!”. Bradley và tôi sau đó sẽ trốn và họ sẽ gọi. Chẳng bao lâu, cậu đã biết đáp “Ở đây!” mỗi khi mẹ hay mọi người trong gia đình gọi “Bradley, con ở đâu?”

Nguồn: nuoicontuky

Bạn cũng có thể thích

Chat hỗ trợ
Chat ngay