Trò chơi: Cầu nối khoa học

Bởi

Con bạn là một nhà khoa học
Đến độ tuổi này, con bạn có thể đang tìm hiểu những khái niệm khoa học như tác nhân và hệ quả,  quy luật vật lý của các vật rơi xuống, đường đi của vật khi được ném trong phòng, âm thanh được tạo ra thế nào, và việc thu nhặt và tổ chức sắp xếp các đồ vật giống nhau. Con có thể rất thích chất lỏng, nó chảy như thế nào và có lẽ cũng thích cả khói hay sương mù và cách nó xuất hiện. Những vật tràn ra và sóng sánh ra khi người ta vứt bỏ chúng cũng là điều rất thú vị. Bật tắt đèn là tuyệt nhất. Nhìn cát chảy qua các kẽ ngón tay cũng rất thú. Bong bóng nổi từ nước lên hay trôi bồng bềnh trong không khí thật tuyệt. Riêng đóng mở cửa thôi cũng có thể khiến con tìm hiểu từ giờ, ngày, tháng này qua giờ, ngày, tháng nọ. Trang này đề cập đến cách bạn tận dụng tư duy khoa học của con để hỗ trợ cho sự phát triển khả năng giao lưu. Nếu bạn hiểu con thích gì, bạn có thể trở thành nguồn cung cấp thông tin thú vị và con sẽ chú ý nhiều hơn đến bạn và những điều bạn muốn con hiểu.

Bạn có thể trở thành hiện tượng tác nhân/hệ quả
Bạn chỉ cần hồi đáp con bạn mỗi khi con làm gì, là con đã chú ý đến bạn nhiều hơn rồi. Ví dụ: con lấy một con voi đồ chơi, bạn liền chỉ vào con voi và nói Con voi. Con làm rơi voi xuống đất, bạn liền nói, Tạm biệt voi. Con đi dọc theo căn phòng, bạn liền đi theo con. Con ngồi xuống,bạn cũng ngồi xuống ngay bên cạnh con. Chiến thuật này vẫn thường được nhắc đến như là chiến thuật “Làm theo dẫn dắt của con” và đó là một chiến thuật rất công hiệu nhưng tôi không thấy đó là phương pháp sư phạm có công hiệu mạnh với trẻ tư kỷ như với trẻ thường. Chiến thuật này sẽ có tác dụng hơn với một chút điều chỉnh và tận dụng điều ta đã biết: các con đều là nhà khoa học.

Làm điều gì đó có thể đoán được 

Làm theo dẫn dắt của trẻ sẽ làm con thích giao lưu hơn và chịu tham gia với bạn hơn nhưng cũng dễ làm cho trẻ chán. Trẻ tự kỉ thích nhất những hành động nhất quán và dễ đoán để mình có thể kiểm soát được. Hầu hết người lớn đáp lại trẻ theo cách quá phức tạp và khiến trẻ chán bởi vì trẻ không hiểu hoặc không thấy những gì người lớn đang làm là đáng kể. Nhưng nếu người lớn làm gì đó đơn giản và dễ đoán, như chỉ cần nói “hừmmm” mỗi lần cháu cầm khối hình lên, thì đứa trẻ sẽ nhanh chóng hướng niềm yêu thích khoa học của mình đến – trẻ thường sẽ cố tự phát ra âm thanh đó, để tìm hiểu.

Biến những sinh hoạt đơn giản thành trò chơi tác nhân/hệ quả

Ở trò chơi ghép hình gõ, gõ, gõ này, có vài khái niệm khoa học để trẻ khám phá. Đầu tiên, là tiếng gõ. Âm thanh đó thu hút sự chú ý của trẻ. Đối với những đứa trẻ thích chơi xếp hình (nhiều trẻ tự kỉ thích vậy), trẻ sẽ thấy hình dạng của miếng ghép và chỗ lõm trên bảng ghép giống nhau. Cho vật vào lỗ là một khám phá khoa học khác mà bọn trẻ rất thích. Có một khái niệm luôn thú vị với trẻ là trò tác nhân/hệ quả, trẻ làm gì đó (tác nhân) và tạo ra một sự việc có thể dự đoán được (hệ quả). Khi chơi trò xếp hình này với trẻ, tôi nhanh chóng thay đổi phần linh hoạt của trò này một chút để chuyển nó này thành trò chơi Tác nhân và Hệ quả. Tôi biết trẻ sẽ là người kiểm soát phần hệ quả. Bước 1. Gõ ba lần rồi đưa miếng ghép hình đó cho trẻ để trẻ xếp. Lượt tiếp theo và bước 2. Giơ miếng ghép hình lên cho đến khi trẻ nhìn bạn, gõ ba lần rồi đưa miếng ghép cho trẻ. Cái nhìn đầy hàm ý này có thể trở tác nhân và người lớn sẽ cười đáp lại trẻ như muốn nói Được rồi, mẹ/bố/cô/chú sẽ làm và gõ ba lần. Nụ cười và tiếng gõ là hệ quả (người cùng chơi làm để đáp lại). Bất kì hành vi nào – một cái nhìn, rướn tới, càu nhàu, một ngôn từ – đều có thể trở thành tác nhân miễn là con nhận thấy con khiến bạn làm vậy. Tôi thường đưa cho trẻ Máy nói nếu trẻ chưa nói được để trẻ có thể bấm nút nói từ “Nào” khiến tôi phải gõ miếng ghép lần nữa.

Xây một ngọn núi
Bạn cần biết là những trò Tác nhân và Hệ quả này và những trò chỉ đơn giản là để cùng nhau khám phá những đặc tính vật lí của thế giới có thể dùng để phát triển dần thành những tương tác xã hội phức tạp hơn. Như trò dưới đây, có vài bước và bắt đầu bằng việc người mẹ đặt con ngồi lên một chồng gối nhồi hạt đậu và tếu táo dọa cho con ngã rớt ra ngoài mỗi lần con nhìn mẹ. Cái nhìn mẹ kiểu giao lưu này là tác nhân và việc đẩy đổ ngọn núi là phần hệ quả. Trò mà tôi học được vốn là một trò chơi RDI (Can thiệp phát triển quan hệ xã hội), còn ở đây trò này được dùng để bộc lộ ngôn ngữ. Hãy xem cách người mẹ này làm mẫu cho con những gì có thể làm để giao tiếp và sau đó đáp lại khi con có giao tiếp. Bạn có thể thấy người mẹ thay đổi thời gian hành động một cách tinh tế thế nào khi trẻ bắt đầu đòi kiểm soát mẹ làm gì và khi nào.

Nguồn: nuoicontuky

Bạn cũng có thể thích

Chat hỗ trợ
Chat ngay